Thứ Năm, 29 tháng 12, 2011

Đà Nẵng bình dân ẩm thực ký

Tôi chỉ muốn chia sẻ cùng các bạn đọc những quán cực quê mùa nhưng cực ngon và cực rẻ để du khách nếu có dịp thử đến một lần xem sao.

Đà Nẵng đã và đang được biết đến như một thành phố du lịch của cả nước. Có được lợi thế ấy phần lớn là nhờ ưu đãi của thiên nhiên. Đà Nẵng hấp dẫn du khách bởi sự đan xen núi, biển, sông, hồ, đồng ruộng với phố phường tấp nập (“núi trong lòng thành phố, phố trong lòng biển khơi” – lời bài hát Đà Nẵng tình người).

Du khách đến Đà Nẵng mà nói về ở là chuyện nhỏ (như gan thỏ!). Đà Nẵng không chỉ tiếp các khách VIP mà còn chào đón những vị khách bình dân nhất. Bên cạnh những khách sạn, resort 5 sao hoa lệ là những nhà nghỉ, nhà trọ cách trung tâm thành phố chưa đến 5km với giá chỉ 40.000 đồng/phòng cho một đêm tá túc.

Bởi vậy, việc ở đối với Đà Nẵng không là vấn đề. Tuy nhiên, ở rẻ rồi thì phải ăn gì “cho xứng” với ở. Với niềm tự hào là người Đà thành, tác giả xin được dẫn du khách đi “ăn” một vòng quanh thành phố.

Nói đến ẩm thực, người ta thường hay nói đến những nơi tiếng tăm như cố đô Huế hay Kinh đô Hà Nội ngàn năm văn hiến. Ở đó các đầu bếp được biết đến như là các nghệ nhân và những người thưởng lãm cũng là những khán thính giả “khó tính nhất”. Còn ở Đà Nẵng người ta ít quan tâm đến “ăn” nhưng không phải Đà Nẵng không có những nghệ nhân và khán thính giả “VIP” của… bếp núc.

Rảo một vòng quanh thành phố ta có thể cảm nhận được khá nhiều quán ăn, nhà hàng với những đặc sản. Những nhà hàng, quán ăn sang trọng như Bánh tráng thị heo Trần, Bánh tráng thịt heo Năm Mậu, Hải sản Bà Thôi, Cháo lòng Bà Thế, Thịt dê Thuận… đã có trong danh mục du lịch Đà Nẵng thì tôi miễn bàn ở đây. Tôi chỉ muốn chia sẻ cùng các bạn đọc những quán cực quê mùa nhưng cực ngon và cực rẻ để du khách nếu có dịp thử đến một lần xem sao.

Khoảng tầm giữa buổi, các bạn gái thường hay đến quán Tâm (291 Nguyễn Chí Thanh). Ở đó có bánh cuốn, bánh nậm, bánh bột lọc thơm lựng. Những chiếc bàn nho nhỏ ngồi chen chúc. Bánh được nấu nướng, chế biến tại chỗ trong không gian ấm mùi khói bếp. Các tiếp viên là những thanh thiếu niên nhanh nhẹn và vui tính. Đặc biệt, mỗi món có một loại nước chấm do quán tự pha chế cực kỳ hợp vị, vừa mang ra chưa đến bàn là đã thấy cồn cào trong bụng ngay. Hôm nào đi làm về trễ, nếu muốn lấy điểm với bà xã thì các đấng mày râu nên ghé lại đây mua vài món đem về. Đảm bảo khó có bà xã nào chê được.

Các bợm nhậu khi có “vài ve”, tan tiệc thì lại thích đến quán bún Hương (229 Đống Đa) hoặc bún Thuỷ (218/4 Đống Đa). Quán Hương thì rộng hơn nhưng Quán Thuỷ thì hơi chật. Hơn 90% khách đến đây chỉ thích ngồi ngoài đường để ăn. Quán chỉ che lều bạt. Nếu lúc vắng khách thì không ai biết đây là quán bún cỡ “xịn” tại Đà Nẵng. Quán đông từ 4h chiều đến tận khuya.

Tôi thích nhất là được ăn một tô bún xương ở đây. Xương được nấu đủ để thực khách thấy mình không nên bỏ sót một chút thịt nào còn dính trên xương. Thực khách rút từng thớ thịt thơm ngát chấm với loại nước mắm nguyên chất được chiết từ cá mờm Nam Ô mới thấy giá trị của vị ngon. Nhóm bạn của tôi khi nhậu ngà ngà khoảng về khuya là hay đến đó xơi mỗi cậu một tô trước khi về.

Nhưng độc đáo phải kể đến quán lẩu bò tại 38 Lê Hồng Phong. Quán rộng chỉ độ hơn 20 mét vuông. Đa số tận dụng vỉa hè để cơi nới thêm không gian. Đúng 4h chiều quán mới bán (nếu khách đến sớm hơn thì xin mời… ngồi chờ). Quán chật chội, nhiều khi là nóng nực ấy thế mà các thực khách vẫn vào ra nườm nượp. Trong số đó có cả các người đẹp đi theo nhóm hoặc đi cùng bạn trai nữa. Cái độc đáo của quán là bán đúng giờ và ăn vừa bụng. Nếu thực khách gọi nhiều quá là chủ quán “nhắc” ngay: “Ăn thế đủ rồi, đừng gọi nữa, phí”. Ở đây bán các món bò, nào là lẫu bò, phá lấu, bó nướng, bò rôti, bò quấn lá cải… Giá cả rẻ cực sốc, cỡ 4-5 người vào thì phiếu tính tiền chỉ khoảng dưới 200-250 ngàn đồng là ăn… mệt nghỉ.

Sáng mai thức dậy, nếu các bợm nhậu hay ai đó do lao lực mệt mỏi, cảm thấy người uể oải, chán ăn thì xin mời hãy đến quán cháo lòng vỉa hè tại 34 Trần Quốc Toản. Quán này nhiều khi thực khách đến có thể chờ năm, mười phút, mắt liên tục nhìn quanh để chờ người khác đứng dậy mới có cơ hội tìm được chỗ ngồi. Bát cháo lòng nóng hổi, những lát lòng được luộc tươi màu, bóng bẩy, thơm phức, trang điểm nhẹ bằng những cọng hành hay mớ lá ngò hương, rắc thêm một ít bột tiêu Tiên Phước sẽ gây sóng gió cho tuyến nước bọt của bạn và hẳn bạn sẽ quên đi trạng thái chán ăn ngay lập tức.

Xa xa một chút phía nam thành phố, trên đường về Hội An, du khách có thể vui lòng rẽ vào 2km đường làng Đông Trà, phường Hoà Hải, Ngũ Hành Sơn để thưởng thức những món nhà quê chính hiệu của Quán Gió Đồng. Quán này không có tủ lạnh và cũng không bao giờ làm trước thức ăn. Khách đến có vội có vàng gì đi nữa thì cũng bình tĩnh xuống nhà bếp chỉ trỏ món mình thích rồi chủ quán mới làm. Điều làm cho thực khách thích thú là đang ngồi nhậu nhưng thỉnh thoảng lại có bác nông dân, vai vác cuốc, chân còn lấm bùn, tay cầm con gà nước, con vịt trời hay bưng rổ ốc bưu vừa bắt được trên đồng đến bán cho quán. Quán lợp lá dừa, vách tre, nằm sát dòng kênh nước trong veo bên cánh đồng lúa mênh mông. Không hề có quạt nhưng gió trời làm mát cả ngày. Trong khi chờ mồi lên mâm, khách có thể ngã lưng trên chiếc võng đung đưa để tận hưởng cái hồn quê tha thiết làm sao.

Thật tiếc cho những thực khách nào chưa nhận ra quán Nhu với tiết canh vịt xiêm (ngan) và thịt thỏ ngon hết chê tại bán đảo Sơn Trà (đường Yết Kiêu). Khách vào quán cứ tưởng như mình là một thượng khách đang đi công cán qua vùng sơn cước. Vừa bước vào là chủ quán niềm nở đón rước, rót trà mời thân mật. Tuỳ khách, ngồi trên bàn gỗ, trên sạp tre hay có thể chọn cho mình một chiếc giường đá khoảng mươi mét vuông có bóng cây che mát rượi để ngồi nhâm nhi vài li rượu với tiết canh ngan ngon khó tả. Món thịt thỏ ở đây cũng ít nơi nào có được. Thỏ rôti, thỏ nấu măng hay kho tộ đều  thơm lựng, ngon tất. Quán trước kia là trang trại của một sỹ quan nay đã về hưu nhưng đầy không khí trẻ trung văn nghệ sỹ. Nếu khách có nhu cầu ca hát là lập tức được đáp ứng ngay bằng một cây ghi ta hay sáo trúc. Và nhạc công nếu cần thì có thể là chủ quán.

Không còn thú vị nào hơn được ngồi trên một tảng đá to, bằng phẳng, dưới bóng cây gió bầu râm mát, nghe những điệu nhạc du dương. Bên dưới là dòng suối chảy róc rách, mấy con cá cấn bơi lội tung tăng.

Du lịch, GO! - Theo Cách Tân ICTPress, internet

Link to full article

Rẽ sóng mang xuân đến Trường Sa

Chuyến đi Trường Sa của các đoàn công tác thuộc Vùng 4 Hải quân liên tiếp gặp bão. Nhưng ba con tàu HQ996, HQ936 và Trường Sa 22 vẫn cứ nương vào sóng, tựa vào sóng... nhằm hướng Trường Sa mà tiến.

< Phía trước là Trường Sa - mảnh đất thân yêu, thiêng liêng của tổ quốc.

Bởi không chỉ có kiểm tra cuối năm, mà chuyến đi 25 ngày từ 15.12.2011 đến 10.1.2012 còn mang quà tết ra đảo.
Thành phố Đà Lạt - nơi tôi đang sống - được xem là mảnh đất “nhạy cảm” với mưa bão cả nước. Hễ ở bất kỳ đâu trên mảnh đất hình chữ S này có mưa bão là y như rằng Đà Lạt lại “sụt sùi”.

Bởi vậy, dù sống ở xứ sở cao nguyên sương mù lãng mạn, nhưng tôi cũng biết kha khá về chuyện bão. Tuy nhiên, đó chỉ là “khúc xạ” của bão mà thôi, chỉ là chuyện “chia sẻ” bão dông với các nơi của Đà Lạt mà thôi. Mãi cho đến lúc ra Trường Sa, được “nếm trải” nhiều “ngón đòn” của bão tố giữa trùng khơi, tôi thực sự phải thảng thốt kêu lên: Chao ơi, bão đâu mà lắm thế? Sao bão lại đè lên bão đến tầng tầng lớp lớp thế này?

Bão chồng bão

< Rẽ sóng đến Trường Sa.

Hôm tàu khởi hành tại quân cảng Cam Ranh, tôi nghe một cán bộ có trách nhiệm của đoàn công tác nói rằng: “Chúng ta đang đi vào “cái đuôi” của một cơn bão sắp tan. Theo dự báo thời tiết thì vài hôm tới có một cơn bão mới. Như vậy, nếu đúng lịch trình thì sau 36 tiếng đồng hồ, tàu HQ936 sẽ đến được đảo đầu tiên - đảo Cô Lin. Đó cũng là lúc cơn bão mới vừa ập tới”. Nhưng, tàu chỉ mới chạy chưa đến một ngày thì bão đã tràn vào.

Thuyền trưởng Ngô Đức Dũng hết vào đài chỉ huy nhìn vào màn hình máy tính, lại chạy ra lan can phía trước với chiếc ống nhòm trên tay. Tuy nhiên, theo quan sát của tôi, trên gương mặt của vị thuyền trưởng dày dạn kinh nghiệm này không biểu lộ một chút gì gọi là nao núng; trái lại, anh chàng rất tự tin, điềm tĩnh và có chút... lầm lì lệnh cho con tàu đi theo hướng của mình ngay trong gió dông, bão tố. Thượng tá Nguyễn Văn Thư - Phó Chính uỷ Lữ đoàn 146 (Lữ đoàn Trường Sa), trưởng đoàn công tác - nói: “Một cơn bão mới ở phía Philippines đang hướng về Trường Sa. Do vậy, tàu phải trú bão để đảm bảo an toàn”.

< Thăm Trường Sa trong chiều bão dông, biển động.

Tôi chưa bao giờ đi biển, cũng bởi vậy, chưa bao giờ nếm mùi bão biển. Biển cứ gầm gào sóng dữ. Biển sóng vẫn bạc đầu từ phía xa xanh hút tầm mắt. Suốt chục ngày cùng “ngụp lặn” với con tàu giữa biển Đông ngập sóng, tôi để ý thấy thuyền trưởng Ngô Đức Dũng liên lục ra phía trước lan can đài chỉ huy để “ngắm biển”.
Những lúc nhìn thấy anh lại lấy ống nhòm “ngắm biển” tứ phía, tôi không rõ anh đã nhìn những gì giữa mênh mông trời nước ấy. Còn tôi, trong mắt tôi, không gì ngoài màu xanh ngằn ngặt với trùng trùng sóng bạc đầu từ ngay mạn tàu kéo đến hút tầm mắt. Phía xa xanh kia là gì? Đất liền hay một hòn đảo nào đó? Chịu, tôi không tài nào hình dung nổi, bởi vậy giữa bốn bề là biển và biển. Chỉ có biển và biển với muôn ngàn ẩn hoạ bởi tầng tầng lớp lớp sóng bạc đầu chồng lên nhau, giẫm đạp lẫn nhau.

< Đi xuồng vào đảo.

Một người lính hải quân quay nhìn về phía phải. Anh ghé vào tai tôi: “Một cơn dông sắp ập đến rồi kia kìa! Sau dông, thường là một trận bão. Nhưng trận bão ấy rồi sẽ chóng tan thôi. Bởi nó chỉ là “trận bão” trong cơn bão ở phía trước mặt đang đến gần chúng ta”. Tôi nhìn theo hướng tay anh chỉ. Cả một khoảnh trời trên biển mờ đục. Gió thổi gấp hơn, mạnh hơn. Cả cái khoảnh trời mờ đục ấy di chuyển ngày một gần hơn với con tàu. Mưa bắt đầu rơi. Đó là mưa dông. Mưa dông trên biển báo hiệu cho một cơn bão biển.

Con tàu vẫn lướt sóng. Nhưng, trong cơn bão mới đang ập vào Trường Sa, nó không đi theo lộ trình ban đầu mà đang tìm đường trú bão. “Những cơn bão biển thoáng qua sau một trận mưa dông trên biển thực ra không có gì đáng sợ. Thậm chí, nó còn... đáng yêu là đằng khác. Bởi, đó chính là dấu hiệu để người đi biển biết một trận bão biển thật lớn sẽ kéo qua đây trong tương lai gần!” - anh thuỷ thủ nói với tôi như vậy.

Đêm trên đảo nghe bão gần

Đến lúc này, sau hơn mười ngày khởi hành từ quân cảng Cam Ranh, tàu HQ936 đi tuyến giữa của chúng tôi mới ghé được 4 điểm đảo (của hai đảo Tốc Tan và Phan Vinh) trong tổng số 14 điểm đảo theo kế hoạch. Ngay lúc này, khi đang ngồi trên đảo Phan Vinh (đảo mang tên người anh hùng của lực lượng Hải quân nhân dân VN Nguyễn Phan Vinh) để viết những dòng này, tôi vẫn đang nghe rất rõ sự gầm thét của bão tố. Và, trong bão tố giữa trùng khơi sóng kia, tôi như trở thành lão già với mớ triết lý... kỳ quặc!

Vậy là chúng tôi lại có thêm một đêm lưu lại trên đảo Phan Vinh. Theo kế hoạch thì chiều 24.12, cả đoàn phải xuống tàu để tiếp tục hành trình đến với các đảo khác của quần đảo Trường Sa. Thế nhưng, khi mọi thứ đã sẵn sàng rời đảo thì đoàn ra thông báo hoãn vì sóng lớn, không thể cập xuồng được. Đến lúc đó, tôi mới thực sự để ý đến sóng biển từ trên đảo. Những cột sóng bạc đầu giội vào bờ taluy chắn sóng tung bọt cao hơn mái nhà trệt trông thật dữ dội.

< Đưa lợn ra đảo chuẩn bị đón tết.

Hai hôm lưu lại trên đảo, ban chỉ huy đảo dành cho chúng tôi một căn phòng khá chắc chắn nằm ngay sát bờ taluy nơi chân sóng để nghỉ ngơi. Vậy là tôi đã có được đêm thứ hai nằm trên chiếc giường đơn không nệm với chiếc chăn chiên mỏng do trung uý chuyên nghiệp Phạm Văn Đệ nhường lại. Đảo Phan Vinh điểm A này có cây cối khá um tùm, tươi tốt. Buổi trưa, nắng dẫu đổ lửa trên đầu, nhưng dưới tán cây bàng vuông, cây tra, cây dừa..., những người lính hải quân trên đảo vẫn điềm nhiên kê bàn ngồi nhâm nhi chén trà trong sự mơn man của gió biển.

Chiều hôm trước biển lặng, vài anh em trong số những người khách chúng tôi còn tha thẩn ra tận mép chân sóng để nhặt vỏ ốc và hóng gió biển. Phía chân trời xa kia và chân trời ấy cũng nối với biển, quả cầu lửa mặt trời đỏ lừ như xé toạc đám mây xám phía trên để rắc ánh nắng bạc lấp loá xuống đại dương lăn tăn gợn sóng trông như một bức thuỷ mặc hoàn chỉnh của thiên nhiên. “Những lúc biển lặng, cuộc sống ở đảo cũng thi vị đấy chứ!” - trung tá Lê Quang Mừng - chính trị viên đảo Phan Vinh - nói với tôi điều này.

< Rau xanh trên đảo Tốc Tan.

Đêm thứ hai, trong căn phòng nằm ngay mép sóng, mặc dầu bốn bức tường và hệ thống cửa ra vào và cửa sổ của căn phòng vô cùng chắc chắn được khép kín, nhưng tôi vẫn cảm nhận được sự mãnh liệt đến tàn khốc của cơn bão biển đang đi từ hướng đông bắc ập vào đảo. Lúc này đây, dải san hô nhô lên giữa biển khơi trùng trùng sóng gió này trông thật nhỏ nhoi, lẻ loi và đơn độc. Gió đang quật tơi tả những hàng cây. Gió giúp sóng bạc đầu ập nhanh hơn vào bờ kè chắn sóng để tạo thành một thứ âm thanh nghe như dấu hiệu của sự huỷ diệt.
Trong bữa cơm trưa, những người lính ở đảo thết đãi những người khách chúng tôi món canh mùng tơi. Ở đất liền, chắc chắn nồi canh này chỉ là một món ăn bình thường, nhưng với lính đảo, đây lại là món sang trọng.

Nhớ lại chiều hôm trước, khi ngồi nhìn qua cửa sổ, tôi vô tình bắt gặp hình ảnh một anh lính cởi trần với tay nhặt những chiếc lá non vừa nhú trên những cọng dây leo đã kiệt úa, đang bò trên một bờ gạch xây cao. Hỏi ra mới biết, bờ gạch xây cao kia là trụ đất trồng rau, trong đó có mùng tơi; và, việc xây cao như thế là còn để tránh sóng, tránh bão.

Nhưng vẫn không tránh khỏi: Trận bão mới đây, giậu mùng tơi dính nước biển (sóng biển quá lớn) nên úa vàng, héo rũ. “Nó vừa ngoi dậy và tiếp tục cho lá. Ở đảo, anh em chiến sĩ không dám ngắt cả đọt mà chỉ ngắt lẻ từng lá, để ngọn còn tiếp tục bò trên giàn và tiếp tục cho lá. Chúng đã tựa vào trụ đá cao và tựa vào nhau để tồn tại như vậy đấy!” - thiếu tá Nguyễn Văn Tạo - chính trị viên phó đảo Phan Vinh - nói.

Trong khuôn viên của đảo được trồng rất nhiều cây thân mộc có tán rộng và thân không phát triển quá cao. Đặc biệt, chúng được trồng khá dày nên cành nhánh của chúng (giữa cùng một loài cây, giữa loài cây này với loài cây kia) cứ đan vào nhau, bện vào nhau trông thật chắc chắn, thật vững chãi. Rồi nữa, không giống như ở đất liền, những thứ cây này được trồng trên nền đất san hô (chỉ “gia cố” đất thịt lấy từ đất liền ra) là chính nên để tồn tại, bộ rễ của chúng cứ như đã được “cải thiện” một cách rất kỳ diệu sao cho phù hợp với môi trường tự nhiên, đủ sức chống chọi với điều kiện thiên nhiên khắc nghiệt nơi này. “

< Giữ vững tay súng.

Mỗi năm, vườn cây này trải qua không biết bao nhiêu là trận bão biển, nhưng chúng không hề hấn gì cả. Cùng lắm, khi sóng và cả gió cùng ào qua thì cũng chỉ có vài chiếc lá già rụng đi và bị cuốn theo bão mà thôi. Chúng biết tựa vào nhau mà!” -  một người lính lại nói với tôi điều mà dường như không còn quá mới này.

Đêm nằm nghe bão gần, ban đầu, thú thật là trong tôi đã trỗi dậy cảm giác sợ hãi; nhưng bây giờ thì cảm giác ấy đã tan biến rồi!

Du lịch, GO! - Theo Khắc Dũng (từ Trường Sa) Laodong, internet

Link to full article

Lần theo kho báu giữa rừng Xuân Sơn

Cách Hà Nội khoảng 120km, hành trình đến rừng Xuân Sơn thuộc tỉnh Phú Thọ ngày nay rất dễ dàng, nếu có chút mạo hiểm với những phút giây trải nghiệm cùng vẻ hoang sơ của cung đường, của núi rừng, có thể dùng phương tiện xe máy để đi về trong ngày nếu khởi hành từ Hà Nội. Từ Hà Nội lên Sơn Tây, theo quốc lộ 32 để đến địa phận Thanh Sơn sẽ đến lối rẽ vào vườn quốc gia Xuân Sơn.

^ Bản Cỏi của người Dao, người Mường.

Rừng Xuân Sơn là quê hương của gà chín cựa, là đất sống của chuối cô đơn, có cánh rừng chò chỉ đẹp nhất nhì Tây Bắc, có hệ thống hang động đá vôi đầy bí ẩn… Những lý do đó đã hấp dẫn tôi tìm về cánh rừng Xuân Sơn để khám phá những nét độc đáo ấy.

Với diện tích hơn 15.000 ha, Xuân Sơn là rừng quốc gia hiếm hoi có rừng nguyên sinh tồn tại trên rặng núi đá vôi, nằm ở đoạn cuối của dãy Hoàng Liên Sơn trên địa phận tỉnh Phú Thọ. Được thiên nhiên ban tặng cho một địa thế độc đáo, có thể gọi Xuân Sơn như một kho báu giữa trời. Là một điểm đến đầy hấp dẫn gắn liền với những câu chuyện truyền thuyết, lịch sử, những giống loài động thực vật quý hiếm cùng đời sống văn hoá đặc sắc của cộng đồng dân tộc thiểu số bản địa.

Khung cảnh các bản làng yên bình

Đường vào rừng Xuân Sơn quanh co đèo dốc, cũng có những cổng trời với khung cảnh đầy nguyên sơ, rất ít người qua lại và còn khá lạ trong bản đồ của khách du lịch thông thường. Khác với những vườn quốc gia khác, Xuân Sơn có con đường trải nhựa nối đến giữa rừng, thuộc địa phận bản Cỏi, một bản nhỏ của người Dao nằm ven suối, bao phủ quanh bởi rặng núi đá vôi, tạo nên một khung cảnh thiên nhiên thật kỳ vĩ, đẹp mắt.


< Gà chín cựa ở núi rừng Xuân Sơn.

Trước khi đến bản Cỏi có một trạm kiểm lâm, muốn được vào rừng du khách phải trình báo, và cũng để có thêm những kiến thức sơ bộ về Xuân Sơn qua hình ảnh, những hiện vật sưu tầm, và những thông tin mà anh em kiểm lâm cung cấp. Từ trạm kiểm lâm, cứ dong xe chạy đến bản Na, bản Dù, bản Cỏi… mỗi bản làng lại mang một sắc thái, một nét độc đáo riêng của các dân tộc Dao, Mường bản địa.

Bản Cỏi, nơi sinh sống của hơn 100 nóc nhà người Dao từ bao đời qua, là điểm cuối của con đường trải nhựa, nơi đây còn nuôi giống gà chín cựa độc đáo – lễ vật thách cưới của vua Hùng trong câu chuyện truyền thuyết Sơn Tinh – Thuỷ Tinh khi xưa. Muốn vào được bản phải vượt qua con suối đầy đá cuội, chào đón khách phương xa là nhịp chày đều đặn từ những chiếc cối giã gạo, giã ngô mượn từ sức nước được người bản địa đặt rải rác bên bờ suối, tạo nên khung cảnh thật bình yên, đơn sơ giữa núi rừng. Dòng nước quanh năm mát lạnh ấy lại xuất phát từ một hệ thống hang động đá vôi độc đáo, một báu vật của rừng Xuân Sơn mà tôi mong muốn được một lần chạm mặt.

Hang động kỳ bí giữa rừng

Những người giữ rừng Xuân Sơn ở trạm kiểm lâm cho biết, hệ thống núi đá vôi ở đây có đến bảy hang động, hầu hết chưa có tên gọi cụ thể. Người địa phương lấy luôn tên gọi của các bản làng kế cận, hoặc những đặc tính để đặt tên cho hang như hang Lạng, hang Na, hang Cỏi, hang Dơi, hang Thổ thần… cùng những dòng thác như thác Bạc, thác Ngọc… đã hình thành nên một nét độc đáo và quyến rũ của Xuân Sơn.


< Lối vào hang Cỏi - một hang đẹp và ký bí bậc nhất ở rừng Xuân Sơn.

Khám phá được hết chuỗi hang động của rừng Xuân Sơn thực là một ao ước, bởi mỗi hang lại mang một vẻ đẹp riêng, nếu như hang Dơi như một lỗ hổng giữa lưng chừng núi, muốn đến phải thòng dây từ đỉnh để tiếp cận miệng hang, trong đó là nơi cư trú của hàng triệu con dơi, thì hang Lạng lại như một địa đạo ngầm với vòm trần cao đến 10m, độ dài ước chừng gần chục cây số, là nơi sinh sống của vô số các loài cá đặc sản như cá chép, cá quất, cá măng xanh, cá trê... Động Tiên với vô vàn nhũ đá đầy lung linh huyền ảo…

Trong số hang động kỳ vĩ ấy, hang Cỏi vẫn là một ẩn số lớn bởi ngay cả với những người Dao, Mường bản địa vẫn chưa ai đi hết chiều dài của lòng hang. Với những phương tiện hạn hữu mang theo, tôi theo chân những thanh niên bản Cỏi đi sâu vào lòng hang với mục đích khám phá một phần vẻ đẹp của hang động kỳ vĩ này.

Cửa hang như một con quái vật khổng lồ há miệng đen ngòm, lởm chởm các khối đá không theo một trật tự sắp đặt, nằm ngổn ngang như tạo thêm cho đường vào hang thêm phức tạp và khó khăn hơn.

Bước qua miệng hang chưa đầy 20m, dòng sông ngầm đã ngay trước mặt, phả hơi nước mát lạnh. Tôi như đang đứng giữa một toà thiên nhiên đầy bí ẩn, bao quanh là vẻ đẹp của những khối thạch nhũ ngàn năm khi ẩn khi hiện theo ánh đèn pin.

Lần từng bước vào lòng hang, dòng sông ngầm càng sâu và lạnh hơn, chảy êm ả qua các bức tường thạch nhũ. Dưới lòng hang là lớp cát trắng mịn, nước trong vắt dưới ánh đèn, thấy rõ cả những đàn cá tung tăng lội. Có những đoạn nước sâu, vòm hang rộng tối om, vẻ bí ẩn ấy đem lại một cảm giác thật khó tả, pha lẫn chút lo sợ khi trầm mình dưới làn nước lạnh để lặng người nghe từng nhịp rơi của nước từ nhũ đá trên trần xuống mặt nước, vang vọng trong lòng hang.

Cứ mỗi bước khám phá hang Cỏi, lại là những cảm giác đầy lý thú khi được thoả chí tưởng tượng, cảm nhận và trải nghiệm những hấp dẫn của các khối hình thạch nhũ trong hang sâu, dễ khiến những bước chân lữ hành phải chùn lại, nghiêng mình trước vẻ đẹp mà tạo hoá đã dành tặng cho hệ thống hang động trong núi rừng Xuân Sơn thương yêu.

Du lịch, GO! - Theo SGTT.VN, internet


Xuân Sơn, kỳ thú trong từng góc cạnh
Các món bánh dân dã Xuân Sơn
Xuân Sơn phiêu lưu ký

Link to full article

Phiêu trên đỉnh Mẫu Sơn

Giữa tuần, cô bạn đồng nghiệp í ới “Cuối tuần này đi phượt Mẫu Sơn, chị ơi!”. Không phải chần chừ lâu, tôi quyết định đồng ý ngay.

Mẫu Sơn thuộc vùng núi cao của hai huyện Cao Lộc và Lộc Bình, tỉnh Lạng Sơn, cách thành phố Lạng Sơn khoảng 30 km về phía Đông, nằm trên đỉnh núi có độ cao 1.541 m so với mặt nước biển và được gọi là “Đệ nhất hùng quan” phía Bắc.

Gần 100 năm trước người Pháp đã đặt chân lên và biến Mẫu Sơn thành nơi nghỉ dưỡng lý tưởng như Sa Pa, Đà Lạt hay Tam Đảo. Vài năm gần đây, Mẫu Sơn được nhắc đến nhiều trên truyền hình trong chương trình Dự báo thời tiết và những người ưa thích du lịch, khám phá bởi vào mùa Đông có băng.

Tôi biết đi vào lúc này Mẫu Sơn chưa có băng nhưng có gì đâu, thích là lên đường thôi. Đã một thời gian không phượt bằng xe máy nên cảm giác phấn chấn và mong đợi. Trang bị quần áo, mũ, bịt tai, găng tay… như gấu bông và sáng sớm cuối tuần, khi cả khu tập thể đang say giấc, tôi nhanh chóng ra khỏi nhà và “xế” đã đợi sẵn.

< Ngôi nhà có dây leo.

Hẹn hò online cả mấy ngày, cuối cùng cả đoàn 18 người đã offline tại Ciputra và thẳng tiến về phía Bắc sau khi người người đã ấm bụng phở, ngựa cũng chặt bụng xăng. Cuối cùng, mỗi xe  không quên dán logo “Du hý” ở đuôi xe để dễ bám sát nhau.

Kỳ thú Mẫu Sơn

Chúng tôi lên đỉnh Mẫu Sơn khoảng 4 giờ chiều sau khi đi 15 km đường đẹp từ thành phố Lạng Sơn và 15 km đường ngoắt nghéo để lên núi Mẫu Sơn.



Trước khi lên đến đỉnh chúng tôi dừng xe tại một nhà hoang giữa đồng cỏ ngả nâu vàng khô theo thời tiết lạnh. Ngôi nhà hoang không còn nóc chẳng biết có từ bao giờ chỉ còn trơ lại mấy bức tường xù xì, cũ kỹ. Trong khung cảnh đó là một con ngựa đang gặm cỏ và đôi lúc lại hý vang phá vỡ không gian yên ắng của miền rừng núi. Chúng tôi thi nhau chụp ảnh bên bờ tường, khung cửa và cả trên cánh đồng cỏ vàng cũ.

< Một trong số những ngôi nhà bị bỏ hoang.

Ở Mẫu Sơn bất cứ trong khung cảnh nào bạn đều có thể chụp được tấm ảnh lạ cho riêng mình. Bạn hãy chuyển chế độ chụp ảnh đen trắng hoặc nâu, bạn sẽ có những tấm hình trông xa xăm, bí ẩn như chính khung cảnh Mẫu Sơn.

< Một căn khác nữa.

Đi 5 phút xe máy nữa chúng tôi lên đến nhà nghỉ, nhận phòng và đặt ba lô xuống, tôi cùng mấy bạn liền ào ra cửa để ngắm khung cảnh xung quanh. Nhiều khu nhà ở đây có từ thời Pháp và cũng khá nhiều ngôi nhà bị bỏ hoang. Tất cả đều có màu nâu sậm, hoặc màu vàng cũ do thời tiết lạnh ẩm quanh năm. Trời đã tối sập xuống, chúng tôi quay trở lại nhà nghỉ để chuẩn bị cho bữa tối và hẹn tối lên đỉnh nơi có cái chòi cao nhất.

< Phiêu trên đỉnh núi Mẫu Sơn.

Một bác Honda 67 lúc chiều có bảo nếu trời quang chúng tôi có thể nhìn ngắm núi rừng và có thể nhìn sang bên kia Trung Quốc từ trên tháp chòi. Nhưng tối đến, trời mù sương, chúng tôi đành hẹn nhau sáng mai ngắm cảnh núi rừng.

< Tranh thủ chớp những khoảnh khắp đẹp của núi rừng.

6h sáng rồi 6h30 sáng mới dậy được vì rét, nhưng cuối cùng vẫn nhanh chóng ra khỏi chăn. Băng qua con đường lát gạch bê tông, rồi con đường mòn, chúng tôi lên đến đỉnh, gió lạnh cứ thổi từng đợt, người cứ nhẹ bẫng. Cảm giác thật là lạ, lạnh nhưng không buốt và không run lẩy bẩy như ở dưới xuôi mà như bay lên và trôi nhè nhẹ trong làn mây mù huyền ảo. Đứng trên đỉnh, bạn sẽ  có cảm giác như cầm nắm được và chạm nhẹ tay lên mây, con đường ngoắt nghéo lên núi, từng lá cây ngọn cỏ… Không có bạn bè gọi xuống tôi còn muốn đứng hồi lâu để cảm thấy một miền sơn cước thật hùng vĩ và nhiều điều kỳ thú ẩn mình.

< Ngôi nhà nhỏ của người dân bên vách núi với vườn đào đỏ mọng.

Lúc đến và rời khỏi Mẫu Sơn được đi dưới và trên những rừng lá vàng, tôi còn cảm thấy thật tự hào về tổ quốc mình bởi hết những cánh rừng trùng điệp này lại sang cánh rừng trùng điệp khác. Đi phượt xe máy quả là hơi vất vả nhưng ở ngoài không gian rộng lớn của thiên nhiên bạn sẽ thấy được sự tự do, phóng khoáng đến vô cùng và bạn có thể dừng lại bất cứ điểm nào để ngắm cảnh núi rừng, từng nhành hoa, loài cây, thậm chí dựng xe và ngồi phệt dưới tán lá rừng, những cây thông cao vút.

Những chuyện kể thêm

< Món khoái khẩu đây rồi.

Hà Nội lên thành phố Lạng Sơn khoảng 154 km. Thời tiết lạnh và gió, chúng tôi đến thành phố Lạng Sơn khoảng giữa trưa. Trên đoạn đường gần tới Lạng Sơn, trong đoàn có 1 bạn nói hãy tiến lên phía trước có đội xe Honda 67 đang đợi đón đoàn.

Tôi đã từng đọc đâu đó về thú chơi xe Honda 67 nhưng tới hôm nay mới mục sở thị. Cả nhóm Honda 67 khoảng 4 - 5 người “rước” chúng tôi về thành phố Lạng Sơn vào một nhà hàng ăn trưa. Tại đây chúng tôi lại gặp gỡ tiếp vài chủ nhân Honda 67 nữa. Những chiếc xe 67 xếp hàng ngoài hiên chủ yếu là những chiếc sơn mận đỏ, có chiếc chiếc màu cam và có chiếc vành xe sơn trắng. Tất cả đều sáng bóng sạch sẽ cho thấy những chủ nhân của những chiếc xe này chăm sóc “con cưng” của mình khá cẩn thận.

Sau khi cùng chúng tôi ăn một bữa trưa, những người bạn Honda 67 đã hỏi chúng tôi khá tỉ mỉ đã có nơi nghỉ trên Mẫu Sơn chưa, dự định làm gì và ăn gì và họ đã chỉ dẫn cho chúng tôi khá chu đáo như nên mua đồ ăn mang lên, gọi điện lên nhà nghỉ ở Mẫu Sơn nói phục vụ chúng tôi ăn nghỉ chu đáo và cuối cùng còn “rước” chúng tôi lên tận Mẫu Sơn. Vì sáng hôm sau họ lại xuôi Hà Nội để dự một sinh nhật nhóm Honda 67 Hà Nội đã hẹn trước nên họ không thể cùng ở lại với chúng tôi qua buổi tối.

Tôi có lẽ là người nhiều kỷ niệm nhất đoàn, cả tôi và “xế” va quệt vào vách đá sau một khúc cua ngoằn nghèo dốc cao liên tục từ 9 - 10 thậm chí có đoạn 11%, cảm giác như đang được đua xe lòng chảo. Càng số xe máy gãy và tôi được di chuyển sang một xe Honda 67 của một thành viên từ Quảng Ninh sang. Xe Honda 67 dường như không hợp với chở người vì yên xe bé tẹo nhưng cảm giác thật tuyệt vời vì được nghe lại tiếng xe bình bịch thủa nào và những cú lắc bên nọ bên kia khi cua qua những vách núi. Lúc về tôi lại có cảm giác tuyệt vời khác vì là người được “zin 3” đổ đèo.

Vui nhất có lẽ là thời gian chuẩn bị bữa ăn tối bên đống lửa trại. Nhiều bạn trong đoàn đã đi phượt nhiều nên đã chuẩn bị những món vừa ngon, vừa nhanh, vừa bổ và không kém phần khoái khẩu. Đó là salad Nga với táo, dưa, trứng luộc, dưa chuột muối… đã được xắt hạt lựu chỉ việc trộn với mayonaise mua sẵn. Món rau sống cũng đã được rửa sạch từ nhà và bỏ ra trộn dầu dấm. Món chính của bữa tiệc là vịt, thịt lợn và xúc xích nướng. Vịt và thịt lợn được mua ở dưới thành phố Lạng Sơn, sau đó được chúng tôi mang lên nhà nghỉ tẩm ướp với những gia vị mang theo.

< Bên ngọn lửa hồng.

Bên đống lửa bập bùng ở bãi cỏ trong không gian của núi rừng, và sau những giờ bon trên đường và chơi đùa, ai cũng đã đói meo nên tay chân nhanh hơn thường lệ, hết xiên thịt lợn, thịt vịt lại vỉ xúc xích được đưa nhanh lên mẻ than hồng. Những tảng thịt nướng chín vừa tới được bỏ ra những cái mâm và được cắt nhỏ hơn. Chỉ đủ kiên nhẫn đợi nướng được ½ chỗ thịt, chúng tôi đã bắt đầu đánh chén và không thể thiếu rượu Mẫu Sơn. Những cái bụng đói mèm bắt đầu được thỏa mãn.

Đầu năm bắt đầu bằng chuyến phượt nước ngoài và cuối năm là chuyến phượt xe máy lên vùng núi phía Bắc, tôi dường như may mắn đã thực hiện được hơn một điều mong muốn của một ai đó gửi gắm: “Mỗi năm một lần, hãy đi đến những nơi bạn chưa từng đến”.

Du lịch, GO! - Theo Linh@ - ITCpress


Những ngôi nhà đất dưới chân Mẫu Sơn

Từ thành phố Lạng Sơn, ngược về hướng cửa khẩu Chi Ma, Quốc lộ 4B sẽ đưa bạn đến một thung lũng độc đáo bậc nhất vùng biên giới của mảnh đất xứ Lạng.

Nằm thấp thoáng dưới những tán hồi xanh um, những ngôi nhà độc đáo được dựng lên từ đôi bàn tay khéo léo của đồng bào Tày từ hàng trăm năm qua như khúc đồng dao cất lên tiếng nói của đất. Màu đỏ của đất, màu xanh của rừng hồi, màu xám của những chiếc áo chàm tạo nên bản sắc mà có lẽ chỉ nơi này mới có được.

Bản Khiểng thuộc xã Hữu Khánh, huyện Lộc Bình sẽ mở đầu cho hành trình khám phá những ngôi nhà độc đáo tường đất. Ở đây, ta sẽ được chiêm ngưỡng những khối kiến trúc bằng đất như pháo đài của dân bản. Chẳng cần xi măng, cốt thép cầu kỳ, chỉ có đất và đất mà đồng bào Tày đã khéo léo kết trình lên những ngôi nhà 2 tầng “hoành tráng”.

Ông Hà Văn Dẩn, ở bản Khiểng, xã Hữu Khánh cho biết: “Xưa thì chẳng mấy khi thấy ai để ý đến bản này, thời gian gần đây nhiều khách du lịch tìm đến đông vào dịp cuối tuần. Đặc biệt, giới nhiếp ảnh và các bạn sinh viên trường Đại học kiến trúc Hà Nội đã về đây tìm hiểu. Bản này, ngôi nhà trình tường làm gần đây nhất vào năm 1979. Còn sau đó, không ai làm nhà tường trình nữa”.

Qua lời kể của ông Hà Văn Dẩn, được biết, làm những ngôi nhà trình tường thế này, nguyên liệu chủ yếu chỉ là đất và nước. Để làm nhà 2, 3 tầng từ chất liệu này không khó, chỉ cần khuôn gỗ vam chắc chắn rồi dùng sức người nện vồ cho đến khi tất cả kết chặt thành khối vững. Theo kinh nghiệm của dân bản, làm nhà tường đất, tường phải có ít nhất độ dày nửa mét trở nên. Và mỗi nhà làm thì phải huy động cả dân bản đến giúp đỡ…

Kiến trúc độc đáo bản nhà tường trình, thể hiện ý thức cộng đồng cao đưa du khách đến một cuộc sống rất đỗi gần gũi với thiên nhiên. Những bản như thế ta chỉ có thể thấy được, nếu đặt chân đến dưới chân Mẫu Sơn của xứ Lạng.

Du lịch, GO! - Theo ANTĐ

Link to full article

Món dòi trong cá gát bếp...

Đến với miền cao Yên Bái, sẽ thật tiếc nếu bạn bỏ lỡ những đặc sản của tộc người thiểu số nơi đây.

Ngoài những món phổ biến như mèn mén, thắng cố… còn có món ăn khá độc đáo khác, vừa lạ tai lại cũng rất lạ miệng, đó là món dòi cá của người Mông tại bản Công - một bản hẻo lánh của huyện Trạm Tấu.

Bạn có thể đi xe máy từ Hà Nội đến thị xã Nghĩa Lộ (khoảng 200km) và từ Nghĩa Lộ đến thị trấn Trạm Tấu (chặng đường này chỉ dài khoảng 30km nhưng ngoằn ngoèo, hiểm trở và phải mất khoảng 3-4 tiếng đồng hồ để vượt qua).
Mệt mỏi nhất nhưng cũng là thú vị nhất là đoạn đường đi bộ hơn 5km từ thị trấn Trạm Tấu đến bản Công. Đoạn đường này, có thể đi được xe máy nhưng phải ngày nắng ráo, chứ gặp ngày mưa thì rất khó đi.

Ở đây cũng có cả “xe ôm”, nhưng toàn trai bản chạy xe cũng hãi lắm. Tốt nhất là bạn nên chọn cách đi bộ. Bạn đừng lo, sự mệt mỏi, ngột ngạt sau gần một ngày đường sẽ mau chóng xua tan khi bạn được tận hưởng không khí trong lành nơi độ cao hàng trăm mét và ngắm nhìn những thửa ruộng bậc thang tuyệt đẹp, nằm vắt vẻo bên sườn núi.

Chỉ có điều, bạn cần “thửa” cho mình một đôi giày “phượt” chuyên nghiệp, vừa nhẹ, vừa phải có độ ma sát cao và chớ mang theo nhiều đồ nghề lỉnh kỉnh (bạn có thể gửi đồ tại nhà trọ thị trấn Trạm Tấu). Lúc đó, bạn chỉ muốn thật thảnh thơi để giương ống kính ghi lại những hình ảnh tuyệt vời của thiên nhiên miền sơn cước.

< Dân bản trên đường về nhà, xung quang khung cảnh thiên nhiên hùng vĩ.

Đoàn “du lịch thám hiểm” của chúng tôi có mặt tại bản Công lúc trời đã nhá nhem tối và xin ngủ nhờ một nhà dân. Buổi tối ở đây không có điện nên các thành viên trong đoàn phải nhờ ánh sáng từ các máy điện thoại để dùng bữa tối.
Ngoài 2 món chủ đạo là mèn mén và cháo ngô, anh chủ nhà tốt bụng còn mang món đặc sản “cá gác bếp” ra đãi khách.

Anh giới thiệu: “Đây là đặc sản của bản đó. Cá tươi được bắt dưới suối, sau đó mang về treo lên bếp đợi cho… con dòi vào ăn ruột cá. Để khoảng 3-5 ngày, khi nào cá khô lại, còn những chú dòi nhung nhúc béo căng tròn thì mới bỏ ra ăn, mà phải ăn chính những con dòi mềm nhũn đó mới ngon”.

Trước lời giới thiệu lạnh tanh đó,  vài người trong đoàn dẫu vẫn còn ngần ngại, nhưng lại tò mò nên ai cũng muốn nếm thử. Quả thật, món ăn này khá đặc biệt, vừa có vị thơm bùi của cá, lại kèm vị béo ngậy, ngái ngái, khó tả. Đã thế trong miệng lại cứ lép bép, lép nhép nghe cũng lạ. Thấy chúng tôi gật gù, gia chủ lại thêm phần hào hứng: “Món này phải uống với rượu ngâm lá rừng mới ngon”.

Nói xong anh liền mang ra một bình rượu và cứ thế, thành viên trong đoàn cùng gia chủ “nhâm nhi” đến nửa khuya. Tuy vậy, vài người trong đoàn chúng tôi đã không đủ “bản lĩnh” để dùng món này. Nhưng nếu bạn có đến bản Công, thì đừng bỏ qua món này nhé, hãy “chơi tới cùng” vì nếu không bạn sẽ lại phải tự trách mình khi rời khỏi nơi đây.

Sáng hôm sau, trước khi ra về, anh chủ nhà còn bắt chúng tôi mang theo bằng được một con cá trong bụng có dòi về làm quà dưới xuôi, kèm theo lời dặn: “Con này mới để có 2 ngày, dòi chưa được béo cho lắm. Mấy anh để thêm vài ngày cho dòi béo tròn nhé, lúc đó nhắm rượu mới sướng”.

Du lịch, GO! - Theo Nhân Trần, ANTĐ, internet

Link to full article

Thứ Tư, 28 tháng 12, 2011

7 lý do để yêu thích mùa Đông ở Hàn Quốc

Tóm tắt: 

(ICTPress) - Câu cá dưới băng, thực phẩm đường phố nóng hổi vào mùa đông, spa ở nơi nhiều tuyết… là những điểm thú vị hấp dẫn bạn đến với mùa Đông Hàn Quốc.

(ICTPress) - Câu cá dưới băng, thực phẩm đường phố nóng hổi vào mùa đông, spa ở nơi nhiều tuyết… là những điểm thú vị hấp dẫn bạn đến với mùa Đông Hàn Quốc.

1. Thưởng thức món ăn đường phố vào mùa đông 

Tất cả những gì bạn cần lúc này là những món ăn ấm nóng

Thức ăn đường phố có quanh năm nhưng có một số món chỉ có trong những tháng trời trở lạnh. Đó là khoai tây ngọt và hạt dẻ.

Mùa đông ở Seoul sẽ không như nhau nếu không có vẻ đẹp của những củ khoai ngọt nướng có ở khắp các phố và tàu điện ngầm, hoặc những hạt dẻ đang được nước trên những vỉa than hồng.

Những món ăn này rất rẻ, có lợi cho sức khỏe, thiếu chút muối, đường và dầu của các món ăn đường phố khác như hotteok và tteokbokki.

Ban có thể thường xuyên tìm thấy những người bán thức ăn đường phó xung quanh bến đỗ tàu điện ngầm ở Seoul hoặc những quận cũ của Seoul như Jongno, Jonggak và Insadong. 

2. Trượt tuyết ở công viên Everland

Công viên giải trí Everland đã thay đổi để phù hợp với thời tiết mùa Đông, với một ngọn đồi lớn để trượt tuyết là Snow Buster (bữa tiệc tuyết). Everland có đường trượt, tuyết và xe trượt tuyết.

Ngoài ra, công viên còn có những sự tiện lợi khác cho những người không thích ra ngoài trời rét như những phòng nóng bán đồ ăn nhẹ và cầu nâng hình ống, giảm thời gian cho người đi lại khó khăn.

Một số người cưỡi xe một mình, một số khác đi cùng trẻ em nhưng đều hứng thú ở Snow Buster

Trước khi có cầu nâng này, mọi người phải đi bộ ra đằng sau đường trượt bằng xe trượt tuyết. Hiện nay họ có thể đặt xe trượt tuyết trên cầu thang nâng và phóng lên trong khi vẫn ngồi trên xe trượt. Bạn có thể nghĩ cầu nâng này như là một phương tiện vận chuyển”, đại diện trung tâm dịch vụ chăm sóc khách hàng của công viên cho biết.

Ngoài phí vào cửa, bạn không phải trả thêm khoản phí nào nữa.

3. Trượt tuyết, trượt tuyết và trượt tuyết 

Đối với một đất nước 70% là đồi núi, trượt tuyết là cách để tận dụng ưu điểm khi thời tiết giá rét đến độ bạn không muốn làm gì.

Khu trượt tuyết lớn nhất gần Seoul là khu Bearstown, một khu nghỉ dưỡng trượt tuyết ở Gyeonggi-do, chỉ mất 50 phút lái xe từ Seoul.

Bạn có thể trượt tuyết đến 4 giờ sáng

“Chúng tôi có 11 đường trượt và có thể tự tin về diện tích bề mặt, chúng tôi cũng là khu nghỉ dưỡng trượt tuyết lớn nhất ở Seoul”, Trưởng đại diện truyền thông Lee Jeong-hoon cho biết.

Đường trượt luôn sẵn sàng vào các khung thời gian từ 9 giờ sáng đến 4 giờ 30 chiều và 6 giờ 30 chiều đến 4 giờ sáng.

4. Lễ hội câu cá trên băng

Trong khi suy nghĩ đi thoải mái trên phần sông với một vài lớp băng giữa bạn và tầng nước đóng băng phía dưới có thể một chút khó chịu, một chút rủi ro tối thiểu, ngay khi bạn đọc được những cảnh báo phù hợp.

Thậm chí nếu bạn không thích câu cá, câu cá trên băng rất thú vị

Pyeongchang, Gangwon-do sẽ tổ chức lễ hội cá hồi hồng Pyeongchang lần thứ 6 ở sông Odae gần núi Odae từ 22/12 đến 5/2.

Riêng địa điểm này đã cho phép bạn nghỉ ngơi. Băng ở đây đã được kiểm tra về độ an toàn. Băng dày tới 40 cm và không có nguy cơ bị tan hay bị nứt ra.

Những người mới câu ở đây có thể ban đầu chưa bắt được con cái nào. Câu cá trên băng bản thân không khó và những người hướng dẫn lễ hội sẽ giúp bạn.

Nếu bạn may mắn bắt được cá bạn có thể mang đến các nhà hàng ngay cạnh. Với 3.000 won họ sẽ giúp bạn tẩm muối và nấu hoặc làm gỏi.

5. Trượt băng ngoài trời

Trượt băng là không phải là một môn thể thao mùa đông cần thiết. Nhưng trượt băng ngoài trời là có thể.

Ấn tượng Kim Yu-na trên sân băng kỳ diệu

Và điều này sẽ làm nên sự khác biệt: một sân băng trong nhà trơn tuột và vô trùng cho các vận động viên khác với hoạt cảnh mùa đông đẹp với những ánh sáng nhẹ cho ngày hẹn hò đầu tiên.

Tất cả điều bạn muốn cho Giáng sinh là một chút âm nhạc? Bạn sẽ có

6. Những buổi hòa nhạc Giáng sinh  

Ở Hàn Quốc, Giáng sinh tất cả là dành cho các cặp đôi, chứ không phải là gia đình. Trong những năm gần đây, các buổi hòa nhạc đã trở thành một sự kiện không thể thiếu cho những cặp đôi hẹn hò vào đêm Giáng sinh và Giáng sinh.

 “Chúng tôi thấy rất nhiều cặp đôi đến các buổi hòa nhạc Giáng sinh. Chủ đề Giáng sinh cũng rất tuyệt vời cho các nhạc sỹ để sử dụng trong các buổi hòa nhạc. Tôi thường xuyên rất bận rộn vào dịp này trong năm”, Ha Hyoung-ju, tay trống cho các ca sỹ nhạc Pop Hàn Quốc như Rain, Lee Hyori, 2AM và Dynamic Duo

7. Tắm nóng tại spa khi có tuyết 

Không có điều gì hấp dấn như việc được bơi lội như giữa mùa hè và ngâm mình trong một bể nước nóng giữa mùa đông lạnh giá.

Spavis, một công viên nước ở Asan, kết hợp nước đậm chất khoáng, làm tăng cường sinh lực của suối nước nóng tự nhiên với những bể mới, những khoang nước và bồn tắm hơi.

Một số công viên nước thậm chí tuyệt vời hơn vào mùa Đông

Bỏ qua thời gian cao điểm, khi những đứa trẻ vào mùa Đông vượt qua những đám đông ùa vào những khoang nước.

Bảo Ngọc

Theo CNNGo

Ảnh: 
Chuyên mục chính: 
Chuyện dọc đường

Link to full article