Thứ Hai, 28 tháng 11, 2011

Thưởng thức phim và văn hóa Đan Mạch tại Hà Nội và TP. HCM

Tóm tắt: 

(ICTPress) - Từ ngày 1-6/12 tại TP. HCM và từ 2-7/12 tại Hà Nội, Tuần lễ phim Đan Mạch do Đại sứ quán Đan Mạch tại Việt Nam sẽ được tổ chức. Đây là một phần trong các hoạt động giao lưu văn hóa kỷ niệm 40 năm thiết lập quan hệ ngoại giao giữa Đan Mạch và Việt Nam.

(ICTPress) - Từ ngày 1-6/12 tại TP. HCM và  từ 2-7/12 tại Hà Nội, Tuần lễ phim Đan Mạch do Đại sứ quán Đan Mạch tại Việt Nam sẽ được tổ chức. Đây là một phần trong các hoạt động giao lưu văn hóa kỷ niệm 40 năm thiết lập quan hệ ngoại giao giữa Đan Mạch và Việt Nam.

Trong tuần lễ này, những tác phẩm điện ảnh của Đan Mạch từng đoạt giải thưởng trong nước và quốc tế như “Trong một thế giới tuyệt hơn” (In a better world) của đạo diễn Susanne Bier giành giải Oscar cho Phim nói tiếng nước ngoài hay nhất năm 2011, bộ phim là tác phẩm đỉnh cao của đạo diễn Susanne – nữ đạo diễn xuất sắc nhất của điện ảnh Đan Mạch và các tác phẩm “Điều không ai biết” của đạo diễn Søren Kragh-Jacobsen (2008), “Năm trở ngại” (2003) của đạo diễn Lars von Trier và Jørgen Leth sẽ được trình chiếu.

Cảnh trong phim "Trong một thế giới tuyệt hơn"

Tuần lễ phim cũng sẽ giới thiệu đến khán giả Việt Nam bộ phim kinh dị “Ứng cử viên” của Kasper Barfoed (2008), “Pelle người đi chinh phục” (1987) của đạo diễn Bille August và phim hoạt hình “Quả táo và Chú sâu” (2009) của đạo diễn Anders Morgenthaler.

Nhân dịp này, ban tổ chức cũng đã mời đạo diễn Đan Mạch - Jørgen Leth sang thăm Việt Nam. Đây là đạo diễn có những kiệt tác điện ảnh được công nhận trên thế giới. Khán giả Việt Nam sẽ có cơ hội gặp gỡ ông trong buổi khai mạc của Tuần lễ phim và buổi trình chiếu bộ phim của ông với tiêu đề “Năm trở ngại”.

Tại Hà Nội, phim sẽ được chiếu tại trung tâm TPD, 22A Hai Bà Trưng từ ngày 2 đến 7/12 lúc 19 giờ và 21 giờ. Vé xem phim được phát miễn phí tại trung tâm.

Tại TP. HCM, các phim sẽ được chiếu tại phòng chiếu phim của Idecaf, 31 Thái Văn Lung, quận 1 từ ngày 1 đến 6-12 lúc 19 giờ. Vé xem phim được phát miễn phí tại Idecaf.

Ngoài Tuần phim, các hoạt động văn hóa trong các lĩnh vực âm nhạc, triển lãm, sân khấu, nghệ thuật đường phố, văn học, mỹ thuật… sẽ được tổ chức tại Hà Nội và TP. Hồ Chí Minh. Trong đó, sự kiện được chờ đón là dự án âm nhạc “Vọng Nguyệt 2011” (sự kết hợp một lần nữa của bộ ba Niels Lan Doky (Đan Mạch) - Quốc Trung - Thanh Lam).

Mai Vân

Ảnh: 
Chuyên mục chính: 
Chuyện dọc đường

Link to full article

Vượt hai đảo về Long Hải (Phần 4)

Như mình đã đề cập: Dinh Cô hơi xô bồ vì bát nháo hàng quán (chỉ cấm buôn bán ngay bên cạnh thôi, còn bên kia đường thì ình xèo), thậm chí có cả karaoke hát hò tưng bừng mé biển.
Còn tại Mộ Cô này là một khoảng không gian tĩnh lặng đến tuyệt vời.

< Hoàng hôn trên biển Long Hải.

Mộ Cô cũng là một khu đền có kiến trức đẹp từa tựa như Dinh Cô nằm ngay trên đỉnh ngọn đồi Cô Sơn. Với những lối đi lên bằng các bậc thang đá chẻ được thiết kế hài hòa, bên trên là mái đình cong vút chen giữa những cây cổ thụ to lớn: Mộ Cô nổi bật giữa trời biển bao la.

< Một cặp đôi làm dáng dưới bãi để nhóm phụ trợ chụp ảnh, có lẽ làm album ảnh cưới hay "hâm nóng" lại tình yêu.
Phía trên này là một cô bé xíu không biết con nhà nhà ai cứ tung tăng chạy qua chạy lại trông thật ngộ nghĩnh.

Đây vừa là nơi thờ phụng, cũng là chốn "công viên" của người địa phương và cũng là thắng cảnh đẹp dành cho du khách. Nhưng cái mà mình thích nhất là khung cảnh bao quanh.
< Bãi đá phía trái Mộ Cô. Mình khoái chổ này...

Về lại nơi ấy lòng lâng lâng,
bốn mươi năm* trước chẳng phai tàn.
Hỏi mây, mây bảo người năm cũ,
hỏi đá, đá gọi chàng nghỉ chân.

< ... và cũng khoái cả đỉnh Hòn Hang này nữa! Mình sẽ trèo lên xem sao...

Nếu đứng tại Mộ Cô nhìn ra biển thì phía phải, cách nơi đây 1km là Dinh Cô và cũng là bãi tắm tự do trước Đoàn an dưỡng 298. Còn phía trái mộ là đỉnh Hòn Hang, đây là một dãy núi đá thấp trải dài ra biển, dưới chân là những rạng đá đen (trông sơ giống mica) ngày đêm sóng vổ ì ầm tung những làn bọt nước mù sương.
< Không quá phê nhưng khi được nữa đoạn đường thì giật mình: Ai mang Vạn lý trường thành cắm vào đây nhỉ? Thì ra đó là "hàng rào" của Anoasis resort - nhìn "ngứa con mắt bên trái, xốn con mắt bên phải"...

Qua khỏi Hòn Hang là Anoasis resort: đây là Khu du lịch được cải tạo lại từ một dinh thự cũ của Vua Bảo Đại và đi vào hoạt động từ năm 1999. Anoasis Beach Resort nằm trải dài trên một bờ biển hoang vắng với những bungalows lợp mái lá dừa nằm ẩn mình rải rác trên đồi thông kết hợp hài hòa giữa sự giản dị truyền thống dân tộc và tiện nghi hiện đại (4 sao?). Dịch vụ còn có một trung tâm làm việc và một nhà hàng hấp dẫn , thoáng mát trên sân terrace.
Có điều nơi đây không phải là chốn dành cho bọn phượt bụi mình.

< Lại tiếp tục "leo núi". Từ đoạn này phải cẩn thận vì rấr nhiều đá nhỏ, cạnh tròn nên dễ trượt chân. Nhưng kỹ lưỡng một tý, cứ đạp lên những tảng đá cắm chặt vào nền đất là ok - tránh bước trên phần đá cuội tròn tròn rải rác vì rất dễ trượt té, bước trên cỏ cây cũng được.


Gần đỉnh nhìn xuống: bạn thấy đẹp chưa? Cao hơn cả đồi Cô Sơn, nơi có Mộ Cô.
< Sóng biển dạt dào vàng óng áng như vàng bốn số 9. Trái đất tròn: vì vậy nhìn đường chân trời, ta thấy hơi cong cong...
< Chỉ còn mươi bước nữa là ra chóp đầu đỉnh đá - khúc này có một rãnh lở đầy cát, bên cạnh là cái miếu nhỏ.
Bạn cần cẩn thận từng bước tránh mép ngoài nhé, lỡ trượt một phát là toi vì hun hút dưới kia là đá với đá, đá đen nhọn đấy!
< Đứng đầu đỉnh nhìn phía tường thành: Đây là "ranh đất" chứ hoàn toàn không phải tường ngăn chận vì vẫn thông suối phần bãi biển. Vậy tại sao người ta lại dựng "con quái vật" này cà?
Giá như thế nó bằng một hàng cây xếp chen kẽ những khối đá to, nhỏ điểm tô bằng những lùm bụi thì đẹp biết mấy, lại phù hợp với cảnh quan thiên nhiên.
Phát triển du lịch không phải bằng những tảng bê tông thô kệch.
< Nhưng thôi, đó là việc của người ta. Còn đây là chốn của mình...

Từ đây, nếu tới nữa là An Hòa Residence, Long Hải Beach Resort và cả nơi mà đường ống dẫn khí đốt từ biển Đông vào bờ. Hết bãi là đụng ngay Mũi Kỳ Vân - đèo Nước Ngọt - nơi đây có khu bãi đá đèo Nước Ngọt có khung cảnh đẹp: làm nền cho các album ảnh cưới thì hết sẩy.
< Lúc này nghĩ lại tiếc: hồi nãy không rủ "nữa kia" cùng lên. Nhưng vội gì, mai vậy.
Long hải là nơi mình qua lại nhiều lần trong các chuyến lãng du nhưng ở lại thì chỉ mới lần này.
Nếu tính đúng, tính đủ thì bà xã đã từng ở vài ngày tại đây trong chuyến viếng Dinh Cô hồi năm kia, theo tour của địa phương nhà.
< Những chốn này mình có thể ngồi ngắm hàng giờ mà không chán, thiên nhiên tuyệt vời làm sao!

Còn nếu tính đúng tính đủ với mình thì đây là lần 2. Lần đầu thì đã rất lâu rồi, có lẽ khoảng... 40 năm trước.
< Ngại ở dưới trông lâu nên mình trở xuống. Không muốn nhìn nhưng cũng phải thấy tường thành, he he...

Do ngày xưa còn nhỏ: năm nào ba mình cũng chở cả nhà đi Cap (Vũng Tàu), trong đó thì có 1 lần ba nổi hứng chuyển hướng đi Long Hải.
< Phía lưng lửng dưới kia là một trảng có bằng với lối mòn quanh co...

Long Hải thuở đó còn "siêu hoang sơ", hoang sơ tới mức chỉ tắm biển một buổi rồi ba lại chở cả đám quậy nhà mình trở về Vũng Tàu do nơi đây sóng lớn quá, lại không có khách sạn nhà nghỉ gì cả trong khi tiêu chuẩn của ba được nghỉ ở một căn villa tại Vũng Tàu.
< Mình theo lối này đi đại - ngắm dưới kia cảnh vật thật mê hồn.

Thời gian quá lâu nên trong tâm trí mình chỉ còn nhớ rằng Long Hải ngày ấy, nơi bãi biển bọn mình tắm chỉ có dăm ba chái nhà dài ven biển để khách ngồi ghế bố. Hải sản phục vụ thì cũng có nhưng không nhiều như Vũng Tàu. Cái mình còn nhớ nữa là rất thưa người, chỉ có nhà mình thôi - còn chung quanh là biển, là đồi cát và rừng dương.
< Hóa ra lối mòn thông đến đường vào Mộ Cô. Phía xa xa là mái của Tịnh Xá Ngọc Hải.

Duy chỉ một thứ không thay đổi sau một thời gian dài. Hơn 40 năm ròng, một thời gian thừa thải cho mọi sự thay đổi từ cảnh quan, cuộc sống... nhưng không đủ để thay đổi hình thù bãi đá Phước Hải (tức là bãi đá đèo nước Ngọt) dưới kia.
< Ráng chiều hoàng hôn thật rực rỡ.
< Lác đác đây đó vài cặp tình nhân ngồi thỏa mình trong làn gió chiều tà.
< Và mặt trời dần dần khuất bóng trên biển.
Bạn thấy ngộ không? Mặt trời lên phía Đông và lặn phía Tây - Phía Đông Việt Nam là biển Đông nhưng sao ông trời lại lặn phía biển nhỉ?
Biển Việt Nam mình có rất nhiều nơi có thể trông thấty ánh dương của bình minh lẫn hoàng hôn trên biển cùng một vị trí. Ví dụ gần nhất là tại đây hay ngay mũi Nghinh Phong ở Vũng Tàu cũng vậy.
< Theo "truyền thống" thì nửa kia của mình vẫn là người mẫu duy nhất của "nhíp ảnh gia" ế độ họ Điền...

Mọc và lặn trên biển không có gì khó hiểu cả nếu bạn xem bản đồ.
Đơn giản là do Long Hải, Vũng Tàu có vị trí như một mũi đất lớn nhô ra biển nên phần chóp có thể nhìn thấy biển ở cả hai hướng: Đông và Tây.
Hoàng hôn phố biển sầu trong mắt
Khe khẽ ai về lối sỏi quen
Người đi sương khói còn xa lắc
Nỗi nhớ chông chênh phố nhuộm đèn

Tà dương vội tắt ngàn thu biệt
Tóc mây một thuở hóa tơ ngàn
Bóng người đã khuất còn vương tiếng
Loang lổ chiều buồn ai lang thang.

TĂNG CHÁNH TÍN

< Vậy là đã qua 1 ngày tại Long Hải, vùng đất ven biển khá gần Sàigòn nhưng là điểm lý tưởng để người thành thị thư giản, nghỉ mát trong dịp cuối tuần.
Lúc này đã là 17h36 phút ngày 22.11. Dưới bãi vẫn còn vài cô cậu bé chạy qua lại rông chơi bên cạnh mấy chiếc cần câu của người câu cá đêm - Sóng vẫn rì rào không ngơi nghỉ...

Nhưng buổi tối tại Long Hải có khối nơi để đi chứ không như Bình Tiên đâu nhé: chỉ cần chạy xe ra ngã 3 Mũi Tàu hay chợ là có khối thứ để nhấm nháp đấy. Bảo đảm là giá mềm nhưng chất lượng chắc cú phải ngon.

Còn tiếp

Phần 1 - Phần 2 - Phần 3 - Phần 4 - Phần 5 - Phần 6 - Phần 7 - Phần 8

Điền Gia Dũng - Du lịch, GO!

Link to full article

Chủ Nhật, 27 tháng 11, 2011

Thơm ngọt món mắm cua đồng

Khi những đợt nắng nóng mùa hè đã hạ nhiệt bởi những luồng heo may mang theo hơi sương lành lạnh, ấy là lúc những đàn cua đồng theo nhau bò ra khỏi ổ kiếm mồi ăn và sinh sản.

Chính cũng trong thời điểm ấy những con vật ký sinh, trốn nóng trong chiếc mai cứng cáp cũng đã lần lượt rời thân cua ra ngoài sinh sống. Chẳng những thế mà khoảng cữ cuối tháng 9 đầu tháng 10 âm lịch là con nào con ấy béo ngậy, vàng hươm màu gạch. Người nông dân lại được đồng quê đãi ngộ cho một mùa thực phẩm mới...

Từ cua đồng, người ta có thể chế biến được rất nhiều món, món nào cũng rất ngon và đậm đà hương đồng ruộng. Cua đồng rang muối, lẩu cua đồng, canh cua nấu với rau khoai lang, rau cải, măng rừng, bún cua… đều đã làm nên những món ăn mang hương vị riêng biệt đầy hấp dẫn trong ẩm thực Việt Nam.

Những món ấy hầu như người dân vùng quê nào cũng biết ăn, biết làm. Riêng có một món mà chỉ một số nơi như Hương Sơn, Đức Thọ, Thạch Hà của tỉnh Hà Tĩnh…đã “sáng chế” và duy trì đến tận bây giờ - mắm cua.
Nếu như nhiều loại mắm được làm bán rộng rãi thì mắm cua lại chỉ giới hạn trong từng gia đình. Quê tôi, mỗi mùa cua về là hộ nông dân nào cũng tự đi bắt cua và làm một bình mắm cua để dùng dần trong suốt mùa rét.

Mắm cua được làm chủ yếu từ cua đồng và 1 số phụ gia khác như thính ngô, riềng, hạt tiêu, hành tăm, nghệ và đặc biệt là phải có vỏ quả tắt (một loại quýt rừng có mùi rất thơm).

Chẳng biết ai đã nghĩ ra cách cho vỏ tắt vào mắm cua nhưng quả là cách phối hợp rất mang lại hiệu quả rất cao. Và cũng thật kỳ lạ là tắt lại chín đúng vào thời điểm mùa cua béo rộ.

Quy trình làm mắm cua cũng lắm công phu. Sau khi rửa sạch cua là công đoạn bóc yếm, bóc mai, lấy gạch cua và giã. Cua phải được giã bằng tay rồi lọc lấy nước mới ngon. Sau khi đã lọc xong thì pha chế với muối trắng, thính ngô đã được rang, giã nhỏ và một ít vỏ tắt, riềng, hành tăm giã nhuyễn.

Mắm cua được cho vào hũ sành hoặc bình sứ, đậy kín rồi đặt cạnh bếp củi. Sau khoảng 7 ngày là đã dậy lên đầy đủ hương vị của đồng quê với vị ngọt của thịt cua, vị béo của gạch cua và mùi thơm của các loại phụ gia.
Mắm cua có thể dùng nguyên như thế hoặc một số người lại chế biến thêm lần nữa bằng cách chưng lên với tỏi, hành phi mỡ.

Bằng cách nào thì mắm cua cũng rất thơm ngon và có thể dùng với cơm nóng và rất nhiều loại rau luộc như: ngọn khoai lang, rau cải, rau mùng tơi...Thế nên, những ai đã thưởng thức, đã trót mê hương vị của loại mắm này thì sẽ nhớ đến tận mùa sau.

Từ hồi thôi làm ruộng, năm nào mẹ tôi cũng mua vài yến cua về làm mắm, một phần để ăn và một phần để biếu anh em, bạn bè. Vì thế nên bếp củi vẫn được mẹ giữ lại.
Mắm cua do mẹ tôi làm rất ngon, thịt cua không quá nhiều nên không bị chát, thính mẹ rang đều tay, độ cháy vừa phải nên thơm mà không đắng, muối cũng nêm vừa độ giữ cho mắm không bị chua mà lại không quá mặn… Mắm cua thành phẩm vừa thơm vừa có màu nâu đậm, sánh váng gạch cua…

Năm nay, những chiếc hũ sành sứ nhà tôi đã được làm nhiệm vụ quen thuộc của mình, chúng nằm yên bên bếp lửa ấm áp mà như đã chạy khắp đồng quê gom về những mùi thơm đặc trưng.

Mỗi lần làm mắm cua mẹ lại nhắc nhớ một thời đói khổ, mùa lạnh đi làm đồng về thèm một bữa cơm chan mắm cua mà không có nổi bát gạo để nấu toàn phải ăn cơm độn sắn.
Còn tôi, cứ mỗi mùa cua đến lại chênh chao nhớ những ngày mùa đông theo bạn bè lội bì bõm qua các bờ đồng, bờ thửa, thò tay vào tận hang để bắt đầy những oi cua đồng mang về cho mẹ.

Tôi cũng đã mang mắm cua biếu nhiều người, có những người ăn chỉ để thưởng thức một loại thực phẩm thơm ngon, có người lại dùng để hoài niệm những tháng ngày xưa cũ, để nhớ mẹ, nhớ cha, nhớ anh em, bạn bè, nhớ chính mình của một thời thiếu thốn… Mắm cua vì thế cũng đã vượt lên trên giá trị đơn thuần của một món ăn.

Du lịch, GO! - Theo Nguoilaodong, ảnh internet

Link to full article

Làng võ Bình Định xưa và nay

"Roi Thuận Truyền, quyền An Thái" hoặc "Trai An Thái, gái An Vinh", là những câu ca nói về các làng võ xưa ở Bình Định. Ba làng võ An Vinh, An Thái và Thuận Truyền là ba làng võ nổi danh biểu trưng cho miền đất võ Bình Định: An Vinh giỏi quyền, Thuận Truyền giỏi roi thuộc môn phái võ ta, còn An Thái giỏi côn thuộc phái võ Tàu.

Làng An Vinh trước năm 1945 rất trù phú, dân cư đông đúc, nằm trải dài theo bờ bắc sông Côn. An Vinh thuở ấy thuộc xã Bình An, huyện Bình Khê nay thuộc xã Tây Vinh, huyện Tây Sơn. Dân sở tại sống bằng nghề làm ruộng là chính, một số làm nghề buôn bán nhỏ, chài lưới, làm đậu miếng và dệt lụa…

Trước và sau năm 1945, An Vinh xuất hiện những võ sư có tên tuổi như Hương mục Ngạc, Cai Bảy (Cai Kềnh), Hương kiểm Cáo, Kiểm Mỹ, Hộ Hải, Hai Điển, Chín Đỗ... Đó là những viên chức làng xã dưới thời phong kiến. Những võ sư rất tinh thông võ nghệ, có sức mạnh hơn người, một mình có thể địch hàng chục, hàng trăm người như Cai Bảy, Hương kiểm Cáo hoặc sử dụng thành thạo đến mười tám món binh khí như Chín Đỗ. Những năm từ 1960 trở đi, một võ sư tên tuổi là Nguyễn Kim Bảng, là người kế thừa phái võ An Vinh đã nổi danh ở Gia Lai, Kon Tum và đã mở nhiều võ đường thu hút hàng trăm võ sinh thuộc nhiều dân tộc khác nhau.

Nơi đây vẫn truyền tụng cho nhau nghe câu chuyện về một cô gái liễu yếu đào tơ hạ hàng chục địch thủ mà không mấy nhọc sức. Người con gái đó không ai khác hơn là cô Tám Cảng, con gái cưng của ông Hương mục Ngạc. Cô Tám đã từng thử sức nhiều võ sĩ đương thời thuộc nhiều môn phái khác nhau nhưng chưa hề thất bại. Cô Tám đã đi vào huyền thoại trong làng võ của đất Tây Sơn, như là một võ sư tên tuổi vào ra các đấu trường như chỗ không người. Sau này, phái "yếu" chưa có ai nối nghiệp được cô Tám cả. Có lẽ từ đó xuất hiện câu ca: "Trai An Thái, gái An Vinh" chăng?

Phía bắc làng An Vinh là làng Thuận Truyền, thuộc xã Bình Thuận, huyện Bình Khê (nay là huyện Tây Sơn), chỉ cách An Vinh chừng 5-6 km, nổi tiếng về roi. Roi Thuận Truyền đi liền với quyền An Vinh.
Làng Thuận Truyền phần lớn là đất núi đồi, nhân dân lam lũ với nghề nông, nghề vườn bốn mùa khoai sắn. Đất đai thì cằn cỗi, dân cư thưa thớt. Sư tổ của làng roi ở đây phải kể đến Hồ Ngạnh. Đường roi của ông thiên biến vạn hóa, hiểm hóc khôn lường. Một khi địch thủ đã lâm vào thế trận roi vây bủa của ông, chỉ nghe tiếng vù vù cũng đủ khiếp nhược tinh thần.

Bên kia sông Côn là làng An Thái nằm trải dài đến vài cây số. An Thái xưa nay vẫn thuộc xã Nhơn Phúc của huyện An Nhơn, là một thị tứ nho nhỏ thơ mộng, quyến rũ và cổ kính. Phố xá thì nhỏ hẹp, cũ kỹ, nhà cửa phủ rêu phong phảng phất một Hội An thu nhỏ. An Thái bấy giờ như một trung tâm huấn luyện võ thuật truyền thống thuộc phái võ Tàu. Thầy giáo Hiến từng đến đây mở trường dạy học và đã được anh em Tây Sơn đến xin thọ giáo.

Nhân dân An Thái vốn có truyền thống thượng võ và rất yêu thích võ thuật. Nhà giàu có thì thuê thầy võ đến truyền dạy cho con cháu, nhà nghèo cũng phải tìm cách gửi gắm cho võ sư nào đó vò vẽ năm ba đường côn, bài quyền. Thành thử, đã làm "trai An Thái" thì phải biết võ nghệ.

Võ sư Tàu Sáu là người nổi tiếng nhất ở làng võ An Thái. Nhưng sau này, An Thái đã phân ra nhiều chi phái nhỏ hơn, có phái lại lai cả võ ta lẫn võ Tàu. Hiện nay, ở An Thái có đến bốn lò võ lớn là lò võ Bình Sơn, Hải Sơn, Quách Cang (tức phái Tàu Sáu), và Hồ Hoành. Trong đó võ Bình Sơn là đông hơn cả.

Nói đến võ Bình Định là phải kể đến các làng võ An Vinh, Thuận Truyền, An Thái, một thời đã là cái nôi của môn võ thuật Bình Định từng làm rạng danh đất Tây Sơn lịch sử. Theo lão võ sư Lâm Ngọc Phú, chưởng môn võ đường Bình Sơn, kể rằng: "Ngày xưa, vùng đất này thường hay tổ chức Hội đổ giàn, cướp heo quay. Đó là dịp để những người học võ, những lò võ, những làng võ thi thố tài năng với nhau, lễ vật cướp được không lớn nhưng đó là danh dự uy tín của người học võ…".

Ngày xưa, người học võ là học cả đời, có người theo học võ từ khi tóc còn để chỏm cho đến khi lấy vợ, sinh con mà vẫn còn học. Ví như lão võ sư Phan Thọ, hiện đang ở Bình Nghi, Tây Sơn, ông theo học võ từ thuở thiếu niên, khi lập gia đình, vợ ông đã bán 2 con bò để lấy tiền cho ông tiếp tục "tầm sư học võ".

Ngày nay, các lò võ ở An Vinh, An Thái, Bình Nghi vẫn còn mở lớp dạy võ cho thanh thiếu niên trong vùng và các vùng lân cận; có võ đường là vệ tinh cung cấp VĐV cho Sở TDTT. Thế nhưng theo võ sư Lâm Ngọc Phú, thì: "Bây giờ thanh thiếu niên học võ theo kiểu "cấp tốc", học cho có miếng để tự vệ, phòng thân chứ không khổ luyện như lớp cha anh ngày trước…".

Du lịch, GO! - Theo báo Binhdinh, ảnh sưu tầm

Link to full article

Hành trình săn mây Y Tý cùng Ford Everest

Săn mây Y Tý là hành trình không xa lạ với dân phượt 2 bánh. Tuy nhiên, phượt với xế 4 bánh Ford Everest 1 cầu mang lại những trải nghiệm khác biệt và khó quên.

Với dân phượt chuyện nghiệp, cung Hà Nội – Lào Cai – Y Tý là một trong những cung đường thử thách và không nên bỏ lỡ. Phương tiện phổ biến nhất là Honda Wave và Dream chiến với lịch trình là Hà Nội – Sapa bằng tàu hỏa và đi xe máy từ Sapa lên Y Tý. Trong đó cung đường chủ yếu là từ Sapa – Bát Xát – Trịnh Tường – Lũng Pô – Y Tý bởi đường đỡ xấu.

< Cũng có đoạn lội nước qua đập.

Còn chúng tôi cùng với người đồng hành Ford Everest phiên bản 2009 1 cầu sau số tự động lại thử cảm giác khám phá với cung đường thử thách hơn từ Hà Nội – Lào Cai - Sapa – Bản Xèo – Mường Hum- Y Tý. Dù đã nghiên cứu bản đồ khá kĩ trước khi khởi hành, chúng tôi vẫn không khỏi lăn tăn khi không ít dân địa phương khẳng định “không có đường lên Y Tý cho ô tô đâu”.

Dù vậy, chúng tôi vẫn lên đường. Nếu chúng tôi mất 1 ngày để hoàn tất chặng đường từ Hà Nội lên Sapa khá quanh co với chiều dài hơn 300 km thì cũng bằng đấy thời gian chúng tôi mới đi hết hơn 70 km từ Sapa lên Y Tý. Trong phần lớn chặng đường chúng tôi phải “bò” với vận tốc dưới 10km/h.

Khởi hành từ sáng sớm, chúng tôi vừa đi vừa hỏi đường lên Y Tý, những con đường cực nhỏ xuyên qua bản là thử thách không dễ vượt qua với chúng tôi. Thời tiết tạnh ráo giúp chúng tôi tự tin hơn trong công cuộc khám phá miền đất hoang sơ này. Phần lớn đường từ Mường Hum đi Y Tý rất nhỏ, ngoằn nghèo với nhiều đá răm. Không ít đoạn đang trong giai đoạn làm đường với đá hộc và cả bùn lầy.

Dù chỉ có một cầu sau nhưng Ford Everest có dịp thể hiện khả năng off-road của mình qua những đoạn đường đầy thử thách. Nội thất xe rộng rãi giúp chúng tôi đỡ mệt trong một hành trình liên tục đầy khó khăn. Đôi lúc, các thành viên phải xuống đi bộ dẫn đường để lái xe một mình vượt sinh lầy.

< Mây mù xuất hiện trên đường vào rừng nguyên sinh Y Tý.

Đến chiều tối khi đến rừng nguyên sinh Y Tý, chúng tôi được chào đón bởi mây mù. Cảnh vật hoang sơ cùng mây giăng tạo cảm giác liêu trai khi chỉ có chúng tôi trên con đường độc đạo.

Vượt qua rừng, càng tiến gần Y Tý, mây mù càng dày đặc, chúng tôi vừa đi vừa “mò” và đôi lúc không khỏi giật mình bởi một chiếc xe máy của người dân tộc lao tới.

< Vượt qua rừng, càng tiến gần Y Tý, mây mù càng dày đặc.

Một đêm tại Y Tý, uống rượu của người Mông, cảm nhận cái rét ẩm ướt  mang lại cho chúng tôi những kỷ niệm khó quên để rồi sáng sớm chúng tôi lại lên đường “săn mây”.

< Từ Y Tý đến A Mú Sung là một chặng đường cực xấu và nguy hiểm.

Từ Y Tý đến A Mú Sung là một chặng đường ngắn mà cực dài bởi dù chỉ dài 12 km nhưng chặng đường xuống núi này cực xấu. Chúng tôi thận trọng đi cực chậm trên con đường độc đạo sình lầy với một bên là vực và một bên là núi.

< Bù lại là cảnh mây mù rất huyền ảo.

Dù vô cùng nguy hiểm nhưng quang cảnh chúng tôi thấy phía dưới khiến mọi khó khăn trở nên nhỏ bé. Dưới chân chúng tôi là trùng trùng điệp điệp mây, mây trắng giăng khắp thung lũng. Hành trình hàng trăm km đầy thử thách chỉ để có cảm giác đi trên mây này hoàn toàn xứng đáng.

Sau hơn 1 tiếng ngắm mây, chúng tôi lại lên đường tới Lũng Pô, một trong những địa đầu của Tổ Quốc, nơi con sông Hồng chảy vào đất Việt. Đường lên Lũng Pô không có nhiều sinh lầy nhưng lại rất nhỏ, dốc và quanh co. Chiếc Everest số tự động liên tục phải đi ở chế độ số 1 để hạn chế tối đa việc dùng phanh, tránh nóng má phanh. Dù đường rất nhỏ và dốc, nhưng với người bạn đồng hành này chúng tôi không quá khó khăn để tới đích.

Hành trình 3 ngày trên gần 900 km cũng kết thúc nhưng cảm giác “săn mây” trên đỉnh núi cùng sự vui sướng khi vượt qua những cung đường đầy thử thách khiến chúng tôi mơ ước có dịp trở lại Y Tý, vùng đất hoang sơ đầy thú vị.

Băng rừng bằng “đại xa”

Ở Hà Nội có một đội chuyên phượt bằng ô tô. Lần nào lên đường, trên xe cũng chất đầy đồ dùng học sinh, quà, gạo...để mang đến tặng đồng bào nghèo nơi đoàn dừng chân. Chuyến đi này, đoàn  “of road” của chúng tôi gồm những người lớn tuổi. Có bác tuổi đã gần 60 mà lái xe phăng phăng đến vùng núi cao Mù Cang Chải, Yên Bái. Tất cả không chỉ để thỏa niềm đam mê khám phá vượt thác ghềnh mà còn có thêm trải nghiệm trong cuộc sống.

Trời mưa khiến đường trở nên trơn trượt. Đèo dốc cao vút theo chiều ruộng bậc thang, nhiều đoạn xe dốc ngược, người lái chỉ thấy... mây. Tôi hỏi anh Sơn- một người trong đoàn “of road”- về những “chiếc xe đặc biệt” này, anh bảo: “Thực ra nó không có gì… đặc biệt cả. Đối với dân “phượt of road”, kinh nghiệm lái xe dày dạn là một chuyện, còn kinh nghiệm xử lý vượt chướng ngại vật như đường lầy, đường khó thì phải tuyệt đối hoàn hảo và an toàn”.

Trên mỗi xe đều đầy đủ đồ nghề, để có thể khắc phục sự cố mỗi khi chuyện “đen đủi” xảy ra. Nói về kỹ thuật hay tác dụng của mỗi phụ tùng trên xe, loại xe, họ có thể nói vanh vách như chuyên gia kỹ thuật ô tô thực thụ. Song, điều đó chỉ là hành trang cần và đủ của dân “phượt of road”, chứ không phải mục đích chính của những người có thú đam mê xe hơi. Bởi đối với họ, chơi nhưng phải thiết thực và ý nghĩa. Được biết, để đến vùng Mù Căng Chải lần này, những người trong đoàn đã phải tiền trạm trước đó hàng tuần để nắm được tình hình đường sá, người dân nơi đó cần gì để đoàn có thể ủng hộ, giúp đỡ...

Dân “phượt” bằng ô tô bao giờ cũng vậy, đầu tiên là chinh phục những cung đường khó, lầy lội và mang quà đến tận tay người dân. Tiếp đến, phải là những chiếc xe ô tô được “độ” phù hợp với điều kiện địa hình đường sá khó trên đất nước Việt Nam. Mỗi chuyến đi như thế, đều là cuộc khám phá đầy ý nghĩa và mang theo niềm vui.

Du lịch, GO! - Theo VnTime, ANTĐ

Link to full article